Soikeo.info cập nhật:Cristiano Ronaldo: Tuổi 34, sao anh còn khát khao nhiều đến vậy?

Thảo luận trong 'Khác' bắt đầu bởi tiensinh, 6/4/19.

  1. Tỉnh/Thành:

  2. Tình trạng:

  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0936983428
  5. Địa chỉ:

    ho chi minh (Bản đồ)
  6. Thông tin:

    6/4/19, 0 Trả lời, 12 Đọc
  1. tiensinh

    tiensinh Member

    Tham gia:
    22/8/18
    Bài viết:
    48
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $389,959.84
    Xem thêm: http://soikeo.info/cup-c2

    Ở thành Turin, người ta dựng lên một tấm biển quảng cáo lớn có in hình Cristiano Ronaldo cùng những kỷ lục anh đạt được trong sự nghiệp. Đó là một bản danh sách rất dài, với dòng chữ "Hãy quên nó đi" đặt ở sau cùng. Phải, Ronaldo chẳng bao giờ để tâm đến kỷ lục của mình. Anh còn mải hướng đến những cột mốc vĩ đại hơn.
    Ở tuổi 34, Ricardo Kaka tận hưởng những ngày nắng vàng tươi ở Orlando City, nhẹ nhàng sải những bước chạy trong ngày tháng cuối của một sự nghiệp đáng nhớ. Ở tuổi 34, David Beckham chuyển sang chơi bóng cho AC Milan - nơi siêu sao người Anh không thể trở lại đỉnh cao.

    Ở tuổi 34, Xavi chuẩn bị tạm biệt Barcelona, tính đường sang Qatar chơi bóng dưỡng già. Ở tuổi 34, Fernando Torres giờ đã là hoài niệm xa xăm với những người hoài cổ...

    Ai cũng biết ở tuổi 34, các cầu thủ đều ở sườn dốc sự nghiệp. Cơ bắp, buồng phổi, trái tim và não bộ bắt đầu mỏi mệt sau những năm tháng thi đấu với cường độ cao. Bóng đá chuyên nghiệp không cho phép cầu thủ kéo dài thời kỳ đỉnh cao. Trái lại, số năm đỉnh cao của cầu thủ còn có nguy cơ suy giảm.

    Một mãnh thú với cái bụng rỗng và trái tim can trường.

    Thế giới đã dành hết từ ngữ đẹp nhất cho Ronaldo. Một pha dậm nhảy khiến Juanfran phải bật ra quả banh nỉ vừa rời mặt vợt, một cú bật cao giữa Diego Godin và Jose Gimenez - hai trung vệ thuộc hàng giỏi nhất thế giới và lắc đầu khiến thủ thành Jan Oblak chỉ đẩy được khi bóng vượt qua vạch vôi, một quả đá phạt đền mà khi chạy đà, không ai tin rằng anh có thể sút trượt.

    Atletico Madrid giữ sạch lưới cả 5 trận gần nhất ở Champions League. Atletico Madrid bất bại 3 trận gần nhất trước Juventus, không thua bàn nào. Atletico Madrid cũng giữ sạch lưới gần 30 trận trong tổng số 100 trận gần nhất. Nhưng đấy không phải điều Ronaldo quan tâm.

    "Ronaldo sinh ra để biến những điều phi thường trở thành bình thường", đó là lời khen của cây bút Sid Lowe dành cho siêu sao người Bồ Đào Nha, song kỳ thực, với Ronaldo, người ta không thể biết điều gì đáng được gọi là phi thường. Mọi rào cản khó tin nhất trong bóng đá, Ronaldo đều xô đổ... ngon ơ.

    5 lần vô địch Champions League, nhiều hơn cả Juventus và Atletico Madrid cộng lại. 126 bàn thắng ở Champions League, hơn gấp nhiều lần tất cả các cầu thủ trên sân đêm qua. 4 bàn thắng trong trận chung kết châu Âu, hầu hết đều mang ý nghĩa quan trọng, nếu Ronaldo viết đơn yêu cầu đổi tên giải đấu thành "CR7 Champions League" như anh từng bông đùa, đấy cũng chẳng phải ngoa ngôn.

    Ronaldo đích thực là một vị thần. Một người vừa gieo ám ảnh cho nửa này của thành Madrid, vừa có thể khiến nửa kia phải nhớ nhung, đau khổ khi không trân trọng đúng mực giá trị của anh. "4 hay 5 năm đầu, họ coi tôi là Ronaldo, nhưng giờ thì không. Tôi nhìn thẳng vào mắt ngài Chủ tịch Florentino Perez, ông ấy không còn coi tôi là cầu thủ không thể đánh mất".

    Không phải đợi đến khi Luka Modric thừa nhận, ai cũng biết Real Madrid rất nhớ Ronaldo.

    Song đó không phải nỗi nhớ cơ học kiểu 50 bàn thắng/ mùa hay bất cứ điều gì khác, mà Real nhớ Ronaldo bởi khát vọng thi đấu bất tử. Modric, Toni Kroos, Karim Benzema hay Gareth Bale đánh mất niềm vui với bóng đá khi đã no nê vinh quang, nhưng Ronaldo thì không. Anh luôn đói khát, mãi mãi đói khát và sở hữu bao tử luôn cồn cào khát vọng vang danh với đời.

    Ký giả của ESPN từng... bị sốc khi có mặt ở sân Santiago Bernabeu và chứng kiến cổ động viên Real la ó Ronaldo. Tất nhiên, những người la ó Ronaldo chỉ là thiểu số, lọt thỏm giữa rừng người đang hô vang cái tên của siêu sao người Bồ Đào Nha.

    Nói về những tiếng la ó, Gerard Pique từng gọi đó là "tiếng của dàn nhạc giao hưởng", với ngụ ý cầu thủ không cần quan tâm nhiều đến phản ứng của khán giả. Nhưng Ronaldo thì có. Anh bực dọc, khó chịu dù chỉ có 1 trong số 80.000 cổ động viên la ó mình.

    Bởi có người phản đối, tức Ronaldo vẫn có điều gì đó chưa hoàn hảo, và anh phải tiếp tục cố gắng. Ronaldo bị ám ảnh về sự hoàn hảo đến mức... bệnh hoạn. Nhưng muốn trở thành huyền thoại, ai chẳng phải có một chút bệnh hoạn như thế.

    Mùa giải 2015/2016, khi HLV Rafael Benitez yêu cầu Ronaldo tập luyện lại cách dứt điểm, anh đã gửi cho ông thầy một chiếc USB lưu lại... tất cả những bàn thắng của mình trong sự nghiệp. Cổ động viên Atletico sỉ nhục Ronaldo sau trận lượt đi (Juventus thua 0-2), Ronaldo giơ bàn tay 5 ngón lên khán đài. "Tôi có 5 chức vô địch Champions League, Atletico có 0".

    Ronaldo có thể lãng quên vinh quang của mình, nhưng người khác thì không được phép làm thế.

    Ở tuổi 34, Ronaldo đã có sự nghiệp viên mãn với những danh hiệu, kỷ lục trong mơ, song đôi chân thánh thần không bao giờ cho phép mình dừng lại với những rào cản trần thế.

    Ở tuổi 34, Ronaldo vẫn luôn là tấm gương ở một đội bóng trẻ trung và đề cao văn hoá lao động như Juventus, nơi anh được Giorgio Chiellini ca ngợi là hình mẫu hoàn hảo cho sự tận hiến.

    Ở tuổi 34, Ronaldo vẫn miệt mài chạy chỗ, đi bóng, sút bóng, gào thét và vẹn nguyên khát khao như thời đôi mươi.

    Và ở tuổi 34, Ronaldo vẫn như một đứa trẻ dại, chỉ thấy thanh xuân phía trước, chứ chẳng bao giờ để nó lọt qua kẽ tay.

    Đừng bao giờ bắt cậu bé gầy gò, nghèo khổ ở Madeira ngày ấy phải ngoái đầu nhìn lại, bởi Ronaldo chỉ có thói quen đạp lên chính vinh quang và kỷ lục của mình để tìm kiếm những thứ vĩ đại hơn.

Chia sẻ trang này